Tôi còn nhớ rõ cảm giác buổi sáng đầu tiên khi đưa Rebel 500 ra khỏi bãi xe – lòng bàn tay hơi ướt, tim đập không nhanh nhưng đều đều như tiếng pô nổ trầm đục bên tai. Đó không chỉ là một buổi chạy thử. Đó là khoảnh khắc mở ra cả một thế giới mới.
Chiếc Rebel 500 không ầm ầm như sportbike, cũng không lặng thinh như xe tay ga. Tiếng động cơ vang lên vừa đủ, đều và chắc, như một lời chào nghiêm túc nhưng thân thiện. Gạt chân chống, bóp côn, vào số một – mọi thứ đều trơn tru một cách bất ngờ. Với tôi – một người chỉ mới làm quen cruiser – sự êm ái và phản hồi mượt mà của Rebel khiến tôi cảm thấy… được chào đón.
Ấn tượng đầu tiên là tư thế ngồi cực kỳ thoải mái. Không phải rướn người, không phải chống tay mỏi lưng. Lưng thẳng, tay vừa tầm ghi-đông, chân duỗi về trước. Tất cả tạo nên cảm giác “mình làm chủ con đường” ngay từ những mét đầu tiên.
Chạy chậm trong phố, xe không giật, không khựng. Côn nhẹ, số vào mượt – đặc biệt phù hợp với người mới. Khi bắt đầu ra đường lớn, tôi thử tăng ga – khối động cơ 471cc đáp lại ngay tức thì, không quá bốc nhưng dứt khoát. Rebel không gào thét, nó rủ bạn “phiêu” một cách từ tốn nhưng chắc chắn.
Một điểm đáng yêu: dù xe trông có vẻ hầm hố, nhưng khả năng điều khiển lại cực kỳ linh hoạt. Tôi vòng xe, né ổ gà, dừng đèn đỏ – tất cả đều nhẹ nhàng. Chiếc xe không làm khó tôi, cũng không khiến tôi phải gồng mình “chứng tỏ”.
Tôi lái Rebel về lại con đường quen thuộc. Mọi thứ vẫn vậy – hàng cây, con dốc nhỏ, ngôi nhà xưa – nhưng cảm giác thì khác. Nó không phải “một buổi chạy xe”, mà là một trải nghiệm, một cuộc trò chuyện thầm lặng giữa người và máy.
Có thể sẽ còn nhiều chiếc mô tô khác tôi được thử. Nhưng cảm giác lần đầu cầm lái Rebel 500 – vừa hồi hộp, vừa thích thú, vừa… say mê – sẽ luôn là một trong những khoảnh khắc tôi nhớ mãi.


